Hé lô mị quay lại rồi đây.
°°°°°°°°°°
Dù cho dấu ấn sáng chói có hiện lên, dù cho những nét hoa văn trên cung tròn ảo ảnh trong không trung có đẹp và ma lực cỡ nào thì dấu ấn đó cũng chưa đủ uy lực để phá được phong ấn cổ. Đến cùng do qua sức chịu đựng chiếc chìa khóa vừa khai màn kia cũng bùng vỡ và tan biến.
Anh Thư với vẻ mặt thất vọng, nhăn mặt nhíu mày suy nghĩ. Dường như cô sực nhận ra một điều mà mình đã bỏ qua ngay từ đầu: "Kia là bùa đúng không? Sao nó ở đây?"
Dương Dương khi này cũng bừnh tỉnh theo câu hỏi của Anh Thư, anh như đã nhận ra được điều gì đó của lớp phong ấn này: "Chúng ta sao lại bỏ quên điều này cơ chứ?"
- Hở?
"Đây là phong ấn cổ, tất nhiên về phương thức hoạt động hay hình thức đều sẽ khó phát hiện ra hơn cũng như việc ta không thể dùng ấn chú hiện nay để phá phong ấn cổ được."
Vâng, và Anh Thư đang chả hiểu gì cả: "Anh có cách rồi sao? Mà khoan, ý anh là gì?"
Dương Dương dường như không để tâm đến câu hỏi phía sau của Anh Thư chỉ đơn thuần trả lời câu đầu của cô: "Ừ có cách. Cho anh mượn 2 người của em."
"Để làm gì?" Anh Thư nhận ra Dương Dương không hề để đến vế kia của mình nên có chút chút ức chế là đương nhiên. Vốn là định kéo dài thời gian hơn nữa nhưng không hiểu lý do gì mà cô gái này liền mềm lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ca-rong-cung-biet-yeu/3140374/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.