Một con vật với thân hình kì dị và rất dài lao về phía trước với tốc độ kinh hoàng, do màn sương dày đặc nên anh không thể xác định được con vật kia là muốn nhắm vào ai lại thấy nó đang đứng bất động phía sau mình nên anh chỉ còn cách kéo tay nó rồi lồi sang một phía, con vật kia bị lệch đường tấn công cũng rất nhanh đã rẽ sang phía của hai người bọn họ cũng do lớp sương mịt mù kia nên anh không hề hay biết con quái vật đó cũng đã rẽ về phía mình, cho đến khi phát hiện ra thì đã quá muộn, anh không thể làm gì được nữa.
Cũng chỉ còn chưa đến 2m nữa là con quái vật đã đến được chỗ anh và nó, vào thời khắc sinh mệnh của Anh Thư và Dương Dương đang không còn cách xoay sở bỗng con quái vật kia bị bắn bay về phái sau, Dương Dương lập tức hất tay làm cho lớp sương mù kia tan biến hết đi ngay khi sương tan một cậu thanh niên tuấn tú da trắng bỗng xuất hiện, lên tiếng hỏi thăm: "Vương Gia, người có sao không?"
Thực ra thì...chuyện gì đang sảy ra, mọi chuyện khi nãy diễn ra quá nhanh, nhanh đến nỗi mắt thường không thể thep kịp nhịp độ được đã thế câu thanh niên kia lại gọi nó là Vương Gia, đó là người trong gia tộc sao? Mà mặc kệ đi dù sao khi cậu thanh niên kia gọi nó lac Vương Gia cũng khiến Dương Dương có chút nhẹ lòng rồi.
"Cung Phong cậu hỏi thừa thế." Anh Thư đã bình thường lại: "Quá nhiều sao là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ca-rong-cung-biet-yeu/3140372/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.