Dương Dương và Anh Thư đã dừng lại tại một ngã ba, anh lạnh nhạt lên tiếng: "nếu rẽ phải sẽ sang bộ phận của nhóm 2. đi thẳng sẽ là đường dẫn ra khỏi đường hầm còn rẽ trái thì..khỏi phải quay lại luôn cho nên chúng ta phải đi thẳng, giờ đi thôi."
Kịp thời ngăn cản: "Này, khoan đi đã, đợi bọn họ đã, được không?"
Cau mày, anh hỏi: "Bọn họ nào?"
Nó không trả lời chỉ chỉ tay về phía ngã rẽ bên phải, tiếng bước chân và một đốm lửa sáng vang lên, bóng người mờ nhạt rồi dần dần sắc nét hơn.
Giọng anh có chút châm chọc lên tiếng: "À, là mấy người sao?"
Hạo Nam cũng nhập bọn cũng Dương Dương: "Yo, anh đại, chào anh." Nói rồi ah này chạy lại gần Dương Dương hơn định ôm lấy anh nhưng phản ứng của Dương Dương quá nhanh, anh lùi lại vài bước cất giọng có chút mỉa mai nhưng thật ra là đang châm chọc Hạo Nam:
"Khoan, khoan, tôi không thích mối tình đam mĩ đâu, tránh càng xa càng tốt, tôi vẫn là muốn con gái ôm tôi hơn là cậu ôm tôi."
"Hahaha" Đùng cái mọi tiếng cười vang lên cười Hạo Nam chỉ duy nó vẫn bình thản chạy lại chỗ Hạo Nam an ủi: "Yên tâm, còn tôi mà, Ok."
Phản đối kịch liệt: "Không, không được, bà tuyệt đối không."
Cuối cùng cũng có người chen ngang chấm dứt câu chuyện: "Dừng lại, dừng lại, chúng ta không có thời gian để đùa đâu." Là Thoại My, cô ngắt lời, ánh mắt vô tình nhìn vào cánh tay đang có những vết rách dài chồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ca-rong-cung-biet-yeu/3140361/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.