Anh hỏi nó: "EM chắc chắn muốn đi đường này chứ?"
Kiên định: "Chắc chắn."
Đồng tình: "Vậy ta đi thôi."
"Anh không định nghỉ ngơi thêm sao?" Nó lo lắng hỏi.
"Là em đang lo lắng cho tôi sao?" Nhưng anh này lại nhân cơ hội chọc nó.
"Không hề." Cô này cũng không phải dạng vừa cự tuyệt thẳng thừng.
Thấy một cây đuốc ở góc hang động, anh nói: "Em đợi tôi." Nói rồi anh chạy lại nhặt cây đuốc: "Chúng ta đi được rồi."
Dứt lời anh đi xuống hầm nó cũng chạy theo anh. Nhìn bóng lưng to lớn của Dương Dương rồi lại để ý đến cái áo bị rách một mảnh, nhắm mắt lại trên tay bỗng hiện lên một chiếc áo sơ mi. không phải ảo thuật chỉ đơn giản là phép dịch chuyển đồ của mình từ chỗ này tới chỗ khác nếu biết rõ vị trí ban đầu vật đó ở đâu, nhìn chiếc áo mà miệng nó nở nụ cười.
Đưa áo cho anh: "Anh mặc vào đi."
Khó hiểu nhìn nó: "Sao cô làm được?"
"Hoàng Anh dạy." Câu nói rất đơn giản nhưng lại khiến Dương Dương cảm thấy khó chịu không tả nổi.
"Em học cách điều khiển Ma lực sao?"
"Đúng."
"Đây là áo ai?"
"Của tôi, còn của ai được nữa."
"Cô mà có những thứ này sao?"
"Ừ không được sao? Chỉ là khi làm nhiệm vụ tôi thích cải trang thành con trai hơn thôi." Không thể lí giải nổi. Nghe vậy anh cũng không chất vấn gì nó nữa, đưa nó cây đuốc rồi cầm lấy áo mặc vào. Nghĩ rằng lửa này sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ca-rong-cung-biet-yeu/3140360/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.