Cả hai cuối cùng cũng ra khỏi cái cơ quan tối mịt đó, Dương Dương đỡ nó đi xuống một căn phòng to ở tầng hai nhưng cô nàng lại thắc mắc anh đưa cô vào đây làm gì vì nó cũng đã quyên mất mình đang bị thương, nó hỏi
" Ra ngoài này làm gì?"
"Cô không thể xưng hô lễ phép hơn được sao? Với lại cô không định lấy mảnh thuỷ tinh ra sao?"
"Làm phiền anh vậy?" Nó ngồi xuống cái ghế rồi cố gắng xoay xoay khớp chân vừa bị chật khớp của mình tiện thể nhìn xung quanh căn phòng, cuối căn phòng này có một cái quầy, trong này ngoài những chai rượu đắt tiền ra thì còn có những cái ly, hoa quả, thìa, ống hút và nhiều thứ lằng nhằng khác, có một cái bình nước nóng lạnh bên cạnh, giữa căn phòng là một bộ bàn ghế sofa, có lọ hoa ở giữa, một chiếc tivi được đặt ở cuối phòng bên kia và vài cái ghế xoay cao lởn vởn khắp nơi.
Khám phá xong căn phòng thì anh đi tới cũng là lúc cái khớp chân hết bị chật, nó cứ nghĩ anh sẽ đem đến một hộp dụng cụ y tế ai ngờ đâu chỉ là một cuộn băng dính trắng và một cái kéo. Không hiểu nổi nên nó hỏi
"Anh không có dụng cụ y tế sao?"
"Không. Với lại Ma cà rồng không cần mấy đồ sơ cứu đấy đâu. Chẳng phải dùng băng dính nhanh hơn sao? Cũng chẳng lo bị nhiễm trùng"
"Đồng ý là dùng băng dính để lấy mảnh thuỷ tinh sẽ nhanh hơn nhưng anh không thấy sao? Thuỷ tinh đâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ca-rong-cung-biet-yeu/3140323/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.