Dưới vùng trời về đêm, căn biệt thự trắng hiện lên lung linh và diễm lệ.
Hạ quản gia mang đồ ăn lên cho Hồ Anh Vũ. Do dự điều gì đó, khó khăn lắm ông mới giám mở miệng.
- Phu nhân?!
Hồ Anh Vũ giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ, cô ngẩng đầu lên nhìn bậc tiền bối già, ánh mắt mông lung trong chốc lát.
- Ông gọi cháu có gì không?
- Tôi nghĩ lần này phu nhân hiểu lầm ông chủ rồi.
- ... - Hồ Anh Vũ không lên tiếng cô cần chính là nghe vế sau của ông.
- Tôi đã ở bên cạng ông chủ từ bé đến lớn, ông chủ là người như thế nào tôi hiểu rất rõ. Dù có phản bội cả thế giới, ông chủ cũng sẽ không bao giờ phản bội phu nhân đâu.
Hồ Anh Vũ cau chặt mày nhìn cánh cửa phòng dần khép lại.
Hạ quản gia nói vậy là có ý gì? Cô không hiểu.
Nếu không phải hôm nay Trình Hoa lôi cô đi mua sắm thì cô chắc chẳng thể nào biết được, ông chồng vẫn cưng mình đến tận trời lại ở sau lưng mình nén lút nuôi tình nhân nhỏ.
Cánh cửa phòng lại một lần nữa mở ra mà cô không hay biết.
Tần Duệ Minh mặt mày khổ sở tìm một chỗ trống ngồi xuống cạnh cô.
- Vẫn còn giận anh à? Anh có thể giải thích, thực ra lúc đó, cô ấy bị chượt chân, anh chỉ...
- Không sao cả, em hiểu. - Hồ Anh Vũ nhìn anh gượng cười, lần này cô chọn cánh tin tưởng anh chỉ mong anh sẽ không khiến cô phải hối hận vì quýêt định của mình.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-tuong-cua-em-la-duoc-yeu-anh/3467/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.