Mộc Cận Nhi căng mắt, nhìn chằm chằm lên màn che trướng rũ hoa lê, bàn tay hơi nắm lại, tựa như chuẩn bị đánh hổ ở Cảnh Dương cang[1], không dám có chút lơi là.
[1] Cảnh Dương cang (景阳冈): nơi Võ Tòng đánh hổ.
Hoàng đế phức tạp nhắm mắt, cực kỳ thư giãn thoải mái.
Mãi đến khi nghe tiếng đối phương hít thở đều đặn, thần kinh tựa như đang giằng co với dã thú của Mộc Cận Nhi mới hoà hoãn lại. Nàng liếc mắt nhìn Hoàng đế đang ngủ yên rồi mới từ từ khép mắt lại.
Đột nhiên, bên tai truyền đến mọi giọng nói trầm thấp dễ nghe: "Cận phi, nàng cứ siết tay thế này là định đánh trẫm sao?"
Mộc Cận Nhi đột nhiên trừng mắt thật to, vị Hoàng đế ở bên cạnh rõ ràng đang nhắm mắt, sao lại biết nàng một mực siết tay thành quyền chứ?
"Thói... Thói quen." Nàng cố gắng hơi thả lỏng nắm đấm.
Một bàn tay to lớn đáp xuống tay nàng, Hoàng đế vẫn đang nhắm mắt từ đầu đến cuối nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang siết chặt của nàng ra rồi hơi nắm lại, lên tiếng: "Thói quen này không được rồi, phải thay đổi thôi."
Cả đêm này, Hoàng đế vừa mặc áo ngoài vừa nắm tay Mộc Cận Nhi ngủ một giấc thật say sưa, Mộc Cận Nhi thì hao hết tinh thần, trừng mắt nhìn màn che trướng rũ hoa lê. Tới khi trời sánng, khoé mắt có hơi đỏ lên, dáng vẻ vô cùng mệt mỏi thê thảm.
Giữa phòng ăn sáng, từng nha hoàn trong cung Vô Ưu không giấu được vẻ mừng thầm trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-biet-thu/3471750/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.