- Vệ Tinh? Cái tên này cũng được, nhưng lại bị hắn sỉ nhục.
Diệp Lãng liếc nhìn Vệ Tinh, bộ dạng âm dương quái khí, không chỉ ngữ khí mà người cũng như vậy.
Diệp Lãng sau khi liếc nhìn, lập tức quay đầu sang hướng khác, đến nhìn cũng cảm thấy ghét, bộ dạng hoàn toàn xem thường.
Thái độc của Diệp Lãng khiến Vệ Tinh vốn đã khó chịu càng thêm khó chịu!!
- Đúng, Vệ Tinh hắn mặc dù có năng lực, nhưng sở dĩ hắn có thể vào được Vệ gia hạch tâm, cũng là vì mẹ hắn và một Vệ gia hạch tâm nhân sĩ tư thông sinh ra hắn, cho nên, trên danh nghĩa phụ thân không phải phụ thân thân sinh ra hắn.
Lãnh Huyết Ngũ nói.
Nếu như Vệ Tinh biết những gì Lãnh Huyết Ngũ đang nói, hắn nhất định sẽ hốt hoảng lo sợ, bởi vì chuyện này, hình như chỉ có hắn, mẫu thân hắn và nhân vật hạch tâm kia mới biết, ba người đều tưởng chuyện này rất bí mật, sẽ không ai biết.
- Ồ...
- Chuyện này không có nhiều người biết, ngươi cũng không cần phải nói ra.
Lãnh Huyết Ngũ nói.
- Biết rồi, ta cũng không có thời gian đó! Đúng rồi, sao nàng lại biết?
Diệp Lãng kì quái hỏi,
- Nếu không có nhiều người biết, sao nàng lại biết.
- Lúc đó Lãnh huyết tổ ta theo dõi họ, cho nên mới biết.
Lãnh Huyết Ngũ trả lời.
- Theo dõi? Có phải mọi quá trình đều bị theo dõi?
Diệp Lãng tóm lại cũng hiểu, ở đây có thể dùng một câu, nếu không muốn bị người khác biết, trừ phi mình không làm.
- Phí lời,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luyen-kim-cuong-trieu/1450609/chuong-675.html