- Ông chủ, nếu muốn ăn thêm, có thể gọi nữa, cần gì giành với trẻ con?
Liễu Phi Yên gọi xong, tức giận nói với Diệp Lãng.
- Đúng vậy, Khả Lâm, muội muốn ăn thì gọi, sao lại giành với ta, lần sau không được như vậy, nếu không ta sẽ không đưa muội đi nữa.
Diệp Lãng mặt dày chuyển câu chuyện sang phía tiểu công chúa, hơn nữa còn giáo huấn nàng.
-...
Liễu Phi Yên và Lãnh Huyết Ngũ chẳng biết nói gì, thực sự rất muốn xả giận cho tiểu công chúa, ném Diệp Lãng xuống lầu.
Tiểu công chúa không nói gì, chỉ nhìn Diệp Lãng, nắm chặt gấu áo hắn, lắc lắc đầu, hình như muốn nói, ca ca đừng giận, muội biết lỗi rồi.
Nhìn bộ dạng tiểu công chúa, bọn Lãnh Huyết Ngũ càng giận hơn, cảm thấy Diệp Lãng rất đáng ghét!
- Hừ! Chỉ giỏi bắt nạt trẻ con, có bản lĩnh thì đấu tay đôi với chúng ta.
Lãnh Huyết Ngũ lạnh lùng nói.
- Hứ, nàng biết đấu tay đôi sao? Ám sát thì được, chính diện đối chiến nàng còn kém lắm, ta dùng một ngọn tay cũng có thể giết chết nàng!
Diệp Lãng khó chịu nói.
- Ra ngoài! Chúng ta đấu tay đôi!!
Lãnh Huyết Ngũ đứng bật dậy, giận dữ đập bàn, làm cho mấy chiếc đĩa trên bàn nảy lên loảng xoảng.
- Không cần ra ngoài, ta chỉ dùng một ngón tay, là đủ bóp chết nàng!
Diệp Lãng lắc lắc ngón tay trỏ, trực tiếp xông vào Lãnh Huyết Ngũ.
Lãnh Huyết Ngũ khó chịu hừ mấy tiếng, cảm thấy Diệp Lãng khoác lác hơi quá, một ngón tay, ta để ngươi bóp, xem ngươi làm gì được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luyen-kim-cuong-trieu/1450608/chuong-674.html