Những tiếng như “Xin chào”, “Gần đây có khỏe không?”, “Sư phụ ngươi dạo này thế nào?”... linh tinh vang lên. Hơn nữa, tốc độ nói của Tư Mã Thanh Khổ không phải nhanh bình thường, cho nên chỉ trong chốc lát đã hàn huyên xong với Liên Tĩnh Phong.
Dư Mạn dường như lúc này mới nhớ đến sự tồn tại của chình mình, lên tiếng nói, “Tôi đưa các vị đi nghỉ ngơi.”
Tư Mã Thanh Khổ tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) xua tay, “Thôi khỏi, nơi nghỉ ngơi của Ngự Quỷ phái tôi biết rồi, chúng tôi tự đi đến. Dù sao nơi này cũng không phải là cậu nguyện ý ở cùng chúng tôi.”
Dư Mạn khẽ nhíu mày, tựa hồ như đang nghĩ làm thế nào để trả lời câu nói khiêu khích của ông nhưng Tư Mã Thanh Khổ cũng không cho hắn nhiều thời gian lắm nên nhanh chóng có ý đuổi khách, “Vừa đúng lúc tôi cũng không tính toán chào đón cậu.” Ông quay đầu nhìn Liên Tĩnh Phong, “Sáng mai cũng ăn điểm tâm!”
Liên Tĩnh Phong mỉm cười, “Được.”
Tư Mã Thanh Khổ quay đầu đi.
A Bảo lập tức thí điên thí điên chạy theo sau. Tổ sư gia không có ở bên khiến cậu cảm thấy lạnh lẽo ở lưng, cực kì không có cảm giác an toàn, ngay cả Tư Mã Thanh Khổ cũng không thể khiến cậu kiên định, bình tĩnh lại được.
Tư Mã Thanh Khổ đưa cậu đến một tòa nhà lớn tối đen như mực, một cái bảng hiệu treo ở trước cổng viết ba chữ “Ngự Quỷ phái” xấu như gà bới =.=
Tư Mã Thanh Khổ đẩy cửa vào, bên trong im ắng.
A Bảo kinh ngạc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luu-quy/1519560/quyen-5-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.