"Lệnh Quân, anh trai cậu tỉnh rồi!" Chu Thái Nhiên vội lay Triển Lệnh Quân dậy.
Triển Lệnh Quân vừa mới ngủ, dường như bị kéo về từ một hoang mạc xa xôi, vẫn còn chưa hết ngơ ngác. Anh ta quá mệt, cơ thể cần nghỉ ngơi, nhưng tinh thần lại đã quay về: "Ca ca, đầu có đau không? Có chỗ nào không thoải mái không?"
Triển Lệnh Nghệ lẳng lặng nhìn anh ta, chậm rãi lắc đầu, chống tay định ngồi dậy. Chu Thái Nhiên vội hỗ trợ, bị Triển Lệnh Quân gạt ra, sai anh ta xuống cuối giường bấm chuông. Giường bệnh được gấp lại, Triển Lệnh Nghệ ngồi dậy, bác sĩ trực nhanh chóng chạy tới, kiểm tra một lát nói không có vấn đề gì lại đi.
Ba ngày không ăn uống gì, sợ anh trai đói, Triển Lệnh Quân múc một bát cháo từ trong cặp lồng giữ nhiệt, dùng thìa nhỏ xúc, thổi nguội rồi đưa tới bên miệng ca ca: "Nào, há mồm ra!"
Triển Lệnh Nghệ nhìn em trai dỗ dành mình như dỗ dành em bé, há mồm ăn hết thìa cháo. Cháo hoa không có vị gì, lại để quá lâu, gạo đã nát nhừ, vị không ngon chút nào. Ăn mấy miếng, Triển Lệnh Nghệ không nhịn được nhíu mày: "Anh không muốn ăn cái này".
"Thế ăn một chút đồ ăn vặt vậy". Triển Lệnh Quân không hề sốt ruột, xoay người lấy gói khoai tây chiên Chu Thái Nhiên mang đến xé ra, nhét vào tay ca ca, tiện tay lau khóe miệng giúp anh trai.
Triển Lệnh Nghệ không hề vui vẻ vì có đồ ăn vặt, cúi đầu nhìn bàn tay trắng muốt của mình, lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047483/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.