Ánh mắt này khiến trái tim Tiêu Tiêu thắt lại, ngay cả hô hấp cũng quên mất.
Triển Lệnh Quân nhìn cô chằm chằm chừng mười giây, cuối cùng không nói lời nào, ngồi xuống chiếc ghế người nhà bên cạnh giường bệnh, tháo cà vạt ném sang một bên.
Tiêu Tiêu cũng không biết nói gì cho phải, xoay người đi ra phòng bệnh, cầm tờ giấy có số xếp hàng chụp CT đến chờ ngoài phòng chụp CT. Trong không khí tràn ngập mùi đau khổ, Tiêu Tiêu dựa vào tường hít sâu một hơi, làm cho trái tim sắp chết ngạt nhận được một chút xoa dịu, có điều cuống lưỡi càng càng chát đắng.
Nếu ca ca có gì không hay xảy ra, không nói Triển Lệnh Quân có liều mạng với cô hay không, chính cô cũng không vượt qua được rào cản trong lòng mình. Dựa vào tường chậm rãi ngồi xuống, Tiêu Tiêu ôm đầu tự trách không thôi. Hành vi này của mình đại khái những không thể tha thứ như mẹ chồng cho con dâu dị ứng lạc ăn bơ lạc vậy, khi đó mình không nên mềm lòng, không nên để anh ấy gặp Mộ Giang Thiên.
Phòng CT gọi tên, đến lượt Triển Lệnh Nghệ, Tiêu Tiêu chạy về thông báo.
Triển Lệnh Quân cầm phiếu, cùng y tá đẩy ca ca đến phòng CT.
CT cho thấy não bộ không có biến đổi bệnh lý, nhưng khu hải mã hoạt động rất tích cực. Bác sĩ não khoa cũng giải thích không rõ, chỉ nói quan sát vài ngày nữa. Triển Lệnh Quân gật đầu, bế ca ca về giường bệnh, yên lặng ngồi bên cạnh.
Tiêu Tiêu đặt cơm hộp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047481/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.