Ông Tiêu lấy chiếc khăn mặt vắt trên cổ xuống lau mồ hôi: "Có tuổi rồi, chạy một lát là thở hổn hển".
Triển Lệnh Quân hơi nhíu mày, nói: "Cô chú ạ, vừa chạy bộ xong không nên ngồi ngay, phải đi bộ chậm rãi đã. Hơn nữa rèn luyện thân thể tốt nhất không được chạy nhanh, chạy nhanh không tốt cho tim".
"Thế à?" Bà Tiêu nghe thấy vậy vội kéo chồng mình đứng lên.
"Cháu là bác sĩ, cháu không lừa cô chú đâu". Triển Lệnh Quân lộ ra một nụ cười khiêm tốn vô hại, rất nhạt, khiến cả người tỏ ra chững chạc lại đáng tin.
Những người trung niên và lão niên luôn có một sự tin tưởng mù quáng với bác sĩ, ống Tiêu liền hỏi Triển Lệnh Quân những chuyện cần chú ý khi chạy bộ. Triển Lệnh Quân nghiêm túc giải đáp và dạy ông một phương pháp điều chỉnh hô hấp: "Chú dùng phương pháp này vừa đi bộ vừa điều chỉnh, năm phút sau nhịp tim có thể khôi phục bình thường".
Ông bà Tiêu liền làm theo, vừa chậm rãi đi dọc bờ hồ vừa hít thở, sau khi thử vài lần, nhịp tim đập quá nhanh sau khi chạy lập tức giảm bớt.
"Thằng bé này thật không tồi" Bà Tiêu không nhịn được quay lại nhìn Triển Lệnh Quân trong đình nghỉ mát, trẻ tuổi, đẹp trai, tốt tính, nói chuyện nhã nhặn, lại là bác sĩ, đúng là ai cũng thích.
"Con rể mình àm được thế thì yên tâm quá rồi". Ông Tiêu hơi tiếc nuối, nếu không phải con gái mình đã có người yêu, vừa rồi ông đã tìm cách xin số điện thoại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047451/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.