Tết âm năm nào cũng vậy, con cái đi làm xa về nhà, ăn sủi cảo, đốt pháo, cả nhà cùng xem chương trình gặp nhau cuối năm càng ngày nội dung càng chán ngắt.
Tiêu Tiêu hoàn toàn không nhớ được gặp nhau cuối năm có cái gì, chỉ bận rộn nhắn tin chúc tết các loại lãnh đạo, trả lời tin nhắn của các đồng nghiệp, cướp tiền lì xì trong nhóm của công ty.
Mùng một qua nhà ông bà nội, cơm nước xong nhàn rỗi, mấy bà thím lại mồm năm miệng mười bàn tán về bọn con cháu trong nhà. Chị họ Tiêu Văn đã hai mươi tám còn không có bạn trai rõ ràng chính là đối tượng tấn công trọng điểm của các bà.
"Văn Văn, sắp ba mươi rồi đấy, bây giờ mà không cưới sớm thì chỉ có thể tìm được đám trai già đã bỏ vợ thôi". Thím ba vừa cắn hạt dưa vưa nhếch miệng nói: "Cái thằng lần trước thím giới thiệu cho cháu tốt thế mà sao lại không đến đâu vậy?"
Tiêu Văn học thạc sĩ ở đại học trên tỉnh lị, để thuận tiện cho việc chăm sóc cha mẹ nên lại về thành phố nhỏ quê hương làm việc. Bởi vì ở gần họ hàng nên suốt ngày bị giới thiệu hết người này đến người kia.
"Cháu với anh ta không hợp nhau, anh ta còn chưa tốt nghiệp cấp ba, cháu nói anh ta cũng nghe không hiểu". Tiêu Văn có chút không vui nhưng vẫn ôn tồn giải thích với các thím.
"Bằng cấp thấp thì làm sao, cháu đừng xem thường bằng cấp thấp. Nhà nó mở xưởng xẻ đá, vỉa hè con đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047449/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.