Tiêu Tiêu vừa ăn một dĩa mì Ý, suýt nữa bị sặc.
”Đồ tôi cần đâu?” Triển Lệnh Quân không trả lời câu hỏi này, cầm lấy dĩa xoáy mì, ngước mắt nhìn cô nàng váy đỏ, mục đích đuổi người rất rõràng.
Cô nàng váy đỏ cười lẳng lơ, đứng dậy đi vào bếp, không bao lâu sau cầmmột chiếc hộp làm bằng hợp kim nhôm ma giê đi tới, nhẹ nhàng ước lượngtrên tay rồi đặt xuống bàn: “Bây giờ mở ra luôn chứ?”
Triển Lệnh Quân thoáng nhìn Tiêu Tiêu còn đang nuốt ngấu nghiến, chínhmình cũng cúi xuống ăn một dĩa mì: “Không, chờ tôi ăn xong“.
Tiêu Tiêu thật sự đói, từ lúc đến đây đã gặm bánh mì hai ngày, lần đầutiên được ăn đồ ăn sạch sẽ mà mùi vị không tồi, trong cổ họng dường nhưcó một bàn tay kéo đồ ăn đang nhai xuống bụng, sau năm phút đã ăn sạchmột đĩa mì to.
Triển Lệnh Quân ăn cũng không chậm nhưng không vội vàng như cô, ăn xong chậm rãi lau miệng rồi mới nhìn về phía cô nàng váy đỏ.
Cô nàng váy đỏ cười hiểu ý, lách cách mở hộp ra, xoay mặt trước về phía anh ta.
Tiêu Tiêu nhìn thứ trong hộp, hít sâu một hơi. Trong chiếc hộp bằng hợpkim nhôm ma giê đó có một khẩu súng lục màu bạc và một hộp đạn màu đồngvàng. Sống tại một quốc gia hòa bình trong thời đại hòa bình, đây là lần đầu tiên Tiêu Tiêu nhìn thấy súng thật đạn thật, nhưng để không tỏ raquá non nớt nên cô chỉ có thể làm bộ bình tĩnh.
Triển Lệnh Quân thoáng nhìn món hàng trong hộp:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047414/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.