Bây giờ đang là mùa khô, cỏ trên thảo nguyên có một nửađã khô vàng. Nhưng nơi này là vùng đệm giữa thảo nguyên và rừng mưa, vẫn có nhiều hơi ẩm hơn thảo nguyên thật sự một chút. Thảm cỏ nửa xanh nửavàng kéo dài tới tận chân trời, hi vọng mới sinh và hoang mang già yếuđan xen cùng nhau, thê lương không nói nên lời.
Blanchette mặc vào chiếc váy chủ lực quý tới, mặt trời của tôi, đứngtrước bụi cỏ cao cao, ánh mặt trời chiếu thẳng vào chiếc kim cài ngựcbảy màu, chiết xạ ra ánh sáng rực rỡ.
”Như vậy không tốt!” Tiêu Tiêu nhíu mày nhìn chiếc váy gần như hòa làmmột với bối cảnh phía sau: “Váy màu xanh vàng đan xen, bụi cỏ cũng thế,như vậy sẽ trở nên nhạt nhòa“.
”Phải hòa làm một mới đúng, cô xem đi, phối cảnh này thật tuyệt!” Nhiếp ảnh gia không vui, mang ảnh đến cho Tiêu Tiêu xem.
”Phối cảnh rất tuyệt, đó là nhìn từ góc độ nhiếp ảnh của anh. Mục đíchchụp của chúng ta là làm nổi bật vẻ đẹp của trang phục, anh nói với tôixem nếu áp phích này treo bên ngoài cửa hàng, mọi người có thể nhìn rarìa của chiếc váy ở đâu không? Họ có sinh ra ham muốn mua nó không?” Vừa chụp đến loạt thứ ba, Tiêu Tiêu đã bất đồng quan điểm với nhiếp ảnhgia.
”Chỉ làm nổi bật chiếc váy, đó là thương hiệu hạng hai mới làm. LY chú ý đến tính nghệ thuật“. Vị nhiếp ảnh gia này đã hợp tác với phòng cao cấp một thời gian, tự nhận là hiểu được yêu cầu của LY.
”Tính nghệ thuật là yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047412/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.