Bản thiết kế chiếc váy mới được đưa ra rất nhanh, nhân lúc đến làm việc tại phòng may đo cao cấp, Tiêu Tiêu đưa cho Adeline xem.
Đây là một chiếc váy tràn ngập ánh nắng, những vệt sáng to từ chiếc kimcài ngực bảy màu trên ngực trái lan ra, biến thành hai màu sắc xanh lávà vàng, tan vào trong vạt váy dài rộng. Sắc màu bạo dạn và nếp váy kéodài đều tràn ngập sức sống, màu sắc cũng hài hoà với phong cách chỉnhthể của lá hợp hoan và hoa thông liễu.
Adeline đeo kính gọng vàng nhìn kĩ, không thể không thán phục: “Tôithích chiếc kim cài ngực này! Làm sao cô có thể nghĩ ra được? Quá thiêntài!”
Thiết kế trang phục chính quy hiện đại, trừ hai nhà thiết kế điên cuồngcủa D&G, có rất ít người dùng ba màu sắc trở lên trong một trangphục. Chiếc váy này có màu nền tối, lại dùng hai màu sắc cùng gam làxanh lá mạ và vàng chanh, vốn phải tỏ ra tương đối thiếu hài hòa. Nhưngchiéc kim cài ngực bảy màu được bố trí khéo léo trên ngực trái lại giống như một ô cửa sổ đón ánh mặt trời, làm vạt váy dài rộng đột nhiên trởnên sống động, tuyệt đối chính là điểm độc đáo nhất của chiếc váy này.
Tiêu Tiêu được khen ngợi như vậy có chút xấu hổ, lấy điện thoại di độngmở bức ảnh đó ra. Nguồn gốc của chiếc kim cài ngực chính là ô cửa sổkiểu cổ bằng kính bảy màu trên mái nhà.
”Ôi chúa ơi, người chơi đàn dương cầm“. Adeline cầm lấy điện thoại, saymê nhìn bức ảnh đó, đột nhiên nhẹ giọng nói: “Anh ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047366/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.