Nghe thấy Tiêu Tiêu nói có bằng chứng, Tần Á Nam kinh hãi trong lòng, nhanh chóng nghĩ lại một lượt xem mình có để lại sơ hở nàokhông, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không thấy có gì, tất cả đều là nói mồm,trừ...
Không xong! Cô ta đột nhiên nhớ ra lần trước có chat trên mạng nội bộcủa công ty, nhanh chóng lấy điện thoại di động ra xem, lập tức toát mồhôi lạnh toàn thân. Lúc tán gẫu với cô ta, Tiêu Tiêu đã nhắc lại rõ ràng chuyện này từ đầu đến cuối.
Nhìn thấy Tiêu Tiêu kết nối điện thoại với máy tính, Tần Á Nam còn tưởng cô định lấy ra nội dung tán gẫu giữa hai người, nhanh chóng suy nghĩsách lược ứng phó. Bây giờ trên mạng có đủ loại công cụ làm giả nội dung tán gẫu, cô ta có thể khăng khăng cãi lại...
”Đúng, cậu cũng biết chiếc váy đó là tác phẩm tốt nhất của mình quý này, chắc chắn bán rất tốt!”
Giọng Tần Á Nam vang lên rõ ràng từ loa máy tính, vọng khắp cả phòng họp không hề rộng rãi. Tần Á Nam ngẩng phắt đầu lên, không thể tin đượcnhìn về phía clip được chiếu trên màn hình lớn.
”Chỉ còn không đến hai mươi ngày là hết hạn báo danh, mình phải gom đủnăm tác phẩm, xin cậu đấy Tiêu Tiêu, nếu cậu đồng ý, bây giờ mình sẽ làm thủ tục chuyển nhượng luôn“. Ống kính hơi rung động, quay đến khuôn mặt đầy khẩn khoản của Tần Á Nam.
”Cậu lấy chiếc quần liền thân của mình đi dự thi thì không được ổn lắm“.
Cả phòng họp yên lặng, trên mặt các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047364/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.