“Mặt to thì có gì không tốt? Về nhân tướng học mà nói,mặt to là tướng vượng phu“. Lý Quốc Đống cười tủm tỉm nói, kê năm tờ yêu cầu xét nghiệm: “Đi xét nghiệm máu đi, buổi chiều có kết quả quay lạitìm tôi“.
”Cháu còn có mấy vấn đề cần tư vấn“. Triển Lệnh Quân ra hiệu cho Tiêu Tiêu đừng vội.
”Nói đi!” Phó giám đốc Lý tặc lưỡi, cau có lên tiếng, rõ ràng không muốn nói với anh ta cho lắm.
”Trong lúc cô ấy nằm viện, ông đã tiêm cho cô ấy bao nhiêu hormone?” Triển Lệnh Quân vừa nói vừa gõ phím trên chiếc laptop nhỏ.
”Lúc nằm viện mỗi ngày một chai nước, lượng dùng cụ thể tôi không nhớrõ, cậu có thể xuống tầng một xem đơn thuốc khi bệnh nhân nằm viện“. Nói đến vấn đề chuyên ngành, bác sĩ Lý vẫn rất chăm chú.
”Cháu đã xem đơn thuốc của cô ấy, tháng đầu tiên dùng prednisone, sau đó vì sao lại đổi thành methylprednisolone?” Triển Lệnh Quân ngẩng đầu yên lặng nhìn Lý Quốc Đống. Phải biết prednisone rất rẻ, năm đồng có thểmua được 100 viên, còn methylprednisolone lại tương đối đắt, mỗi viên có giá một tệ.
”Nhóc con, cậu cho rằng tôi lừa tiền bệnh nhân hay là thế nào?” Lý QuốcĐống nhíu mày: “Prednisone tổn thương gan, cô ấy đã uống một tháng, việc chuyển hoá a-xít a-min đã không còn bình thường nữa. Tôi hỏi điều kiệnkinh tế của cô ấy, có thể chịu được nên mới đổi sangmethylprednisolone“.
Triển Lệnh Quân dường như không hề phát hiện sự tức giận của phó giámđốc Lý, lại liên tiếp hỏi mấy vấn đề y học mà Tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047350/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.