Nghe Phương Hướng Tiền nói thế, lửa giận trong lòng TiêuTiêu bùng lên. Trước kia cô chỉ cho rằng Phương Hướng Tiền khắt khe nhưthế là vì tính tình cứng nhắc, không nghĩ tới lại còn có cả tâm lý “bắtnạt”: “Thế thì sao? Bà sinh tồn theo quy luật này, bây giờ còn khôngphải vẫn bị sa thải hay sao?”
”Liên quan gì đến cô?” Phương Hướng Tiền lập tức bùng nổ. Hai chữ “sathải” vừa ra khỏi miệng Tiêu Tiêu không khác nào lột mất chiếc quần lótcuối cùng trên người bà ta, sự nhục nhã bị kìm nén từ chỗ giám đốc hànhchính lúc trước lập tức vỡ òa. Ầm một tiếng, chiếc hộp giấy bị ném xuống đất, tư thế không khác gì đang chuẩn bị đánh nhau.
”Cho bà một lời khuyên chân thành, phải tôn trọng người khác một chút.Coi khinh người khác sớm muộn sẽ phải trả giá“. Tiêu Tiêu không hề sợ bà ta, vẫn nói bình tĩnh không nhanh không chậm. Dạo này cãi nhau nhiềunên đã có kinh nghiệm, la hét không hề có tác dụng, đối phương hùng hổquát hét còn ta bất động như núi mới là cao thủ.
Có lẽ là bị ảnh hưởng bởi Triển Lệnh Quân, Tiêu Tiêu cực kì căm ghétnhững người không tôn trọng tính mạng người khác. Ai cũng được cha mẹsinh ra, công việc có quan trọng đến mấy cũng không thể quan trọng bằngmạng người.
Phương Hướng Tiền co môi như bà già không có răng, tức giận đến run rẩy, một hồi lâu mới đỡ hơn một chút: “Vậy tôi cũng cho cô một lời khuyên,trong phòng làm việc có tai mắt của giám đốc, đừng tưởng những chuyện cô làm giám đốc không biết“.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047349/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.