Tiêu Tiêu kinh ngạc nhìn cậu thiếu niên vừa nói một câu kinh người bên cạnh: “Seeder? Đạo Giang?”
”Là Đại Giang. Công ty này tương đối lởm, seeder toàn là loại tài khoảnkèm theo số này“. Hạ Viêm cầm lấy điện thoại di động của cô, xem sốlượng bình luận, khóe miệng khẽ nhếch lên khinh thường: “Xem ra đối thủcủa chị cũng không có bao nhiêu tiền, một vụ lãng xẹt thế này không vượt qua hai ngàn tệ“.
Lúc nói đến những chuyện này, đối mắt trống rỗng của cậu bé lại độtnhiên trở nên sáng ngời, tràn ngập sự khinh bỉ dành cho đám seeder,giống như lúc Adeline nhìn mấy bộ quần áo bán bên vỉa hè, vẻ mặt chỉ bậc thần thánh trong một lĩnh vực mới có.
Tiêu Tiêu hai mắt long lanh nhìn chằm chằm cậu bé, thiếu niên vốn u sầu yếu ớt chợt trở nên cao lớn trong mắt cô: “Ôi đại thần!”
”Cũng... Cũng chưa đến mức đó...” Hạ Viêm hơi xấu hổ, ra vẻ lạnh nhạttrả điện thoại di động cho Tiêu Tiêu, nhưng hai tai lại đỏ ửng lên.
Tiêu Tiêu không chú ý đến việc này, chỉ một lòng nghĩ đến đám seeder màcậu bé nói. Mặc dù cô có lòng tin với thiết kế của mình nhưng bị chửinhiều ngày như vậy nên cũng bắt đầu hoài nghi có phải bản thiết kế giaocho nhà may có vấn đề hay không, hay là việc chế bản có sai sót? Lúcnghe thấy là seeder làm, tảng đá đè nặng trong lòng cô cuối cùng cũngrơi xuống đất.
Vậy thì là ai muốn hại cô? Đám seeder này rõ ràng là nhằm vào cô màkhông phải nhằm vào công ty, nếu không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047328/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.