Thấy chiếc áo thể thao và hai ống quần trống rỗng rấtquen thuộc, Tiêu Tiêu không khỏi nhìn thêm một lát, chính là cậu thiếuniên hôm trước cô đã nhìn thấy ở hội sở Tang Du.
”Cậu ấy đang ở giai đoạn trầm cảm, hai bác cần chú ý chăm sóc cậu ấy“. Lời cảnh cáo của bác sĩ Triển còn văng vẳng bên tai.
Người đi đường dường như đều không chú ý tới thiếu niên trên chiếc xelăn lặng lẽ, đến tận lúc xe lăn lao ra đường mới có người hét lên. Lúcnày Tiêu Tiêu đã ném chai nước và túi đồ ăn vặt vừa mua đang cầm trongtay, bước dài chạy tới, khóe mắt còn kịp nhìn thấy mẹ cậu bé vẫn đangcúi đầu tìm tiền lẻ, nghe thấy tiếng hét mới ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Trên đường, một chiếc xe bán tải cách đó ngoài năm mươi mét nhanh chóng chạy đến.
Lúc này Tiêu Tiêu chỉ có một suy nghĩ, may mà hôm nay đi giày bệt. Chiếc xe lăn cách chỗ cô khoảng năm mét, mà tài xế xe bán tải còn chưa pháthiện có một chiếc xe lăn đang lao ra đường nên không hề giảm ga. Với tốc độ chạy một trăm mét, Tiêu Tiêu lao tới bắt được một bên thành xe lăn,nhưng chiếc xe lăn vẫn không dừng lại mà quay một nửa vòng, một phần xevẫn nằm trong làn xe tốc độ cao.
Tiêu Tiêu không còn cách nào khác, đưa tay kéo cậu bé xuống khỏi xe lăn.
Két! Tiếng phanh gấp chói tai vang lên, người đi đường xung quanh đềunhắm mắt lại theo phản xạ có điều kiện. Một chiếc xe con màu bạc từ bêntrái lao tới,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047326/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.