Bị ép phải chấp nhận lí luận của bác sĩ Triển về “Buổisáng đầu óc con người tỉnh táo nhất, thích hợp nhất cho sáng tạo”, TiêuTiêu ngoan ngoãn cất tờ thời gian biểu làm việc nghỉ ngơi đi, cầm lấyquyển thực đơn lên xem.
Thực đơn do bác sĩ đưa ra bao giờ cũng tránh dầu mỡ, chua cay, có điềuthế này thì quá mức khoa trương, ngay cả số gam phải ăn cũng được ghirõ. Mỗi ngày 25 đến 30 gam dầu ăn, còn chưa đủ để cô rán một quả trứnggà.
Bởi vì phải uống hormone, Tiêu Tiêu trước kia không thích ăn dầu mỡ bâygiờ lại cực thích đồ ăn nhiều chất béo, từ nhỏ đã sợ thịt mỡ bây giờ lại cảm thấy rất ngon. Trong lòng cô cũng biết điều này rất nguy hiểm,nhưng không có người nào nói rõ không được ăn, thế nên cô cứ ăn khôngsao dừng lại được.
”Mặt tôi còn có thể khôi phục lại không?” Tiêu Tiêu khao khát nhìn Triển Lệnh Quân.
”Có thể“.
Câu trả lời chém đinh chặt sắt như một cây gỗ nổi mang đến hi vọng cho Tiêu Tiêu lúc sắp chết chìm.
”Hormone giảm đến hai viên trở xuống, mặt sẽ từ từ khôi phục“. TriểnLệnh Quân đưa điện thoại di động cho cô, ra hiệu cho cô mở khóa: “Tiềnđề là cô phải tuân thủ thời gian biểu và thực đơn đã đưa ra“.
Y học phục hồi sức khỏe tin tưởng việc điều trị tất cả mọi bệnh tật có10% dựa vào việc trị liệu của bệnh viện và 90% dựa vào việc tự điều trịcủa bệnh nhân sau khi xuất viện. Phải uống thuốc đúng giờ, phải nghetheo lời dặn của bác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047321/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.