Tiêu Tiêu đang ăn đã mồm, nghe thấy bên cạnh có người hỏi một câu “Chỗ này có ai ngồi chưa?” liền xua tay ra hiệu cho đối phươngcứ ngồi tự nhiên mà không thèm ngẩng đầu lên.
Một bóng người màu đen ngồi xuống đối diện, mùi bạc hà mơ hồ trên ngườihòa lẫn với mùi dầu mỡ từ đĩa cơm gà làm tinh thần cô không khỏi chấnđộng.
Tiêu Tiêu dừng lại một chút, chậm rãi ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắttrầm tĩnh sâu sắc của Triển Lệnh Quân. Miếng gà rán còn ngậm trong miệng suýt nữa sặc đến cổ họng, Tiêu Tiêu phồng miệng, lập tức giảm tốc độnhai, nuốt xuống miếng thịt gà, kéo ra một tờ giấy ăn lịch sự lau miệng, cười cười lên tiếng: “Triển tiên sinh cũng đến ăn cơm à?”
Triển Lệnh Quân thấy cô lập tức thay đổi hình tượng, cảm thấy có chút buồn cười.
Bà chủ bưng một đĩa cơm gà đi tới đặt xuống trước mặt Triển Lệnh Quân: “Trước kia cháu không ăn cái này cơ mà?”
Triển Lệnh Quân cầm lấy đũa, gắp một miếng gà rán vàng ươm lên: “Tôi thấy vị tiểu thư này ăn ngon quá nên cũng muốn thử xem“.
”Cháu nên ăn thử từ lâu rồi mới phải, đây chính là món được yêu thíchnhất của quán cô đấy“. Bà chủ cười tít mắt, ai ai cũng thích cái đẹp,bác gái bốn năm mươi tuổi nhìn thấy cậu trai tuấn tú cũng không nhịnđược nói nhiều vài câu.
Vốn còn muốn ra vẻ thục nữ, Tiêu Tiêu nghe thấy câu này lập tức muốn tìm kẽ nứt chui vào. Gã này chắc chắn đã nhìn thấy mình ăn thế nào rồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047320/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.