Tối đến, mẹ Bắc Tiểu Vũ lôi cậu ta tới nhà tôi, trên mặt Bắc Tiểu Vũ vẫn còn hằn dấu răng rất rõ. Mẹ liên tục rót nước, không ngừng nhận lỗi, cho đến đêm, Bắc Tiểu Vũ và dấu răng trên mặt cậu ta cũng nhạt dần. Lúc ra cửa, mẹ Bắc Tiểu Vũ còn giật lấy dây ớt khô nhà tôi phơi trên tường.
Tôi vì Lương Sinh mà bị mẹ đánh.
Đây là lần đầu tiên mẹ đánh tôi, bà một bên dùng roi quất tôi còn mình lại khóc thương tâm: Con có biết con là cái gai ở Ngụy Gia Bình không hả! Cẩn thận chăm sóc cho con, tại sao con cứ phải quậy phá, không sợ toàn bộ cái thôn Ngụy Gia Bình này đều biết đến sự tồn tại của mình sao? Sao con có thể ức hiếp người ta như vậy chứ?
Lúc đó, tôi không biết rằng, lời của mẹ đều là nói cho Lương Sinh nghe. Bà là một người phụ nữ nhân hậu, rất giống với những người phụ nữ bị vứt bỏ trong tiểu thuyết, yếu đuối nhu nhược.
Lúc cái roi quất phải vết thương trên tay mà Lương Sinh cắn, tôi run cả người. Lén nhìn Lương Sinh đứng ở rèm cửa sau che mắt lại.
Ánh như như nước.
Dưới ánh trăng như nước, mẹ yếu đuối mà bất lực giơ roi. Đuôi tóc rơi xuống, nước mắt cũng chảy dài. Mà cô bé bốn tuổi này vĩnh viễn không thể giải thích được sự đau khổ của bà.
Người đàn ông tên Khương Lương Chi kia, khi cưới bà thì còn là một thầy giáo vô dụng dạy học ở Ngụy Gia Bình, cả hai nương tựa vào nhau! Bà vì chăm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-sinh-lieu-doi-ta-co-the-khong-dau-thuong/256525/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.