Trước khi Lương Sinh tới, ba lúc nào cũng bận rộn nhiều việc, chỉ có lúc mừng năm mới thì ông mới về nhà năm ông nội bà nội, tôi mới có thể gặp ông. Tính đến nay, tôi chỉ gặp ông được có bốn lần. Ông cao gầy, khuôn mặt lạnh nhạt, hình như không yêu thương gì tôi cho lắm. Như vậy cũng tốt, thật ra tôi cũng chẳng thích gì ông. Nhưng mà, nếu ông có thể như ba của Bắc Tiểu Vũ, cho con mình cởi trên cổ làm ngựa, tôi nghĩ tôi có thể thích ông một chút.
Mẹ nhận ra tôi đối với người đàn ông gia trưởng kia không ôm ôm ấp ấp. Cảm giác không muốn xa rời của mấy đứa nhỏ đang trưởng thành chính là thiên tính. Cho nên mẹ luôn ở bên tôi nói: Khương Sinh, ba của con là người giỏi nhất ở Ngụy Gia Bình, cho nên ba không thể ở bên hai mẹ con mình. Ba là một phóng viên lớn, mỗi ngày đều rất bận. Khương Sinh, ba là vì hai mẹ con mình đó.
Nói xong, bà sẽ lau lau mồ hôi trên trán, cười với tôi, khóe miệng cũng tạo nên một đường cong cay đắng.
Bà vẫn nói như vậy từ nhỏ cho đến ngày đó. Sau này, bà lại im lặng, giống cái giếng cạn bỏ hoang ở Ngụy Gia Bình, im lặng hơn trong công việc và làm lụng.
Bà nấu cơm cho Lương Sinh, Lương Sinh cũng rất ít khi ăn, giữa ánh mắt lạnh nhạt mang theo một chút khiếp đảm, đôi mắt lanh lợi thỉnh thoáng nhìn về phía tôi.
Mẹ nhìn Lương Sinh ăn uống mệt mỏi, nói với tôi: Khương Sinh, con chơi với anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-sinh-lieu-doi-ta-co-the-khong-dau-thuong/256524/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.