Trong số những người lướt ngang qua cuộc đời tôi trong khoảng thời gian ngắn ngủi thì kỉ niệm gặp gỡ anh ta có lẽ là ấn tượng sâu sắc nhất. Tôi không nhớ rõ cái tên của anh ta, không nhớ nổi nửa gương mặt bên dưới và ánh mắt hôm đó nhưng tôi đoán anh ta hẳn rất đẹp trai. Giờ đây nghe Quân hỏi câu hỏi kia, chả lẽ…
- Anh chính là người đàn ông hôm đó. Jame.
- Hả?... Là anh sao?
- Ừ. Em còn nhớ đến không? Chúng ta đã từng nhắn tin nói chuyện nhưng rồi bỗng mất liên lạc một thời gian. Khi ấy anh vẫn luôn tìm kiếm em, vẫn đợi tin nhắn của em từng ngày, vậy mà em lại khóa máy. Hơn một năm sau anh vô tình ngồi cùng chuyện bay với Trương Linh Đan và cô ấy đã tự nhận mình là Amy.
- Em… bị mất điện thoại, lại không nhớ số điện thoại của anh nên…
- Điều đó chứng tỏ chúng ta rất có duyên, ông trời vốn đã sắp đặt em làm vợ anh. Dù là ngày đó hay hôm nay thì anh vẫn luôn có một cảm giác đặc biệt với em mà không có bất kì người nào thay thế được.
Tôi chưa từng nghĩ cuộc hôn nhân ép buộc đã vô tình trói buộc hai con người lạc nhau về lại bên cạnh nhau. Mối lương duyên này tuy có oan trái nhưng đổi lại là một cái kết viên mãn thì những khổ cực thời gian qua đều đáng, coi như đó là thử thách ông trời đặt ra cho chúng tôi.
Tôi không bận tâm việc Quân yêu con người tôi hay cái tên Amy, nhưng khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-duyen-oan-nghiet/875788/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.