Ừm, cho dù thật sự không có, thì cũng chẳng sao, biến không thành có là được.
Loại chuyện này đối với hắn cũng chẳng khó khăn gì.
Thẩm Lương Vi vốn định bàn bạc việc này với Tam ca ca, nhờ huynh ấy ra mặt dò hỏi, tìm một tay trộm vặt đáng tin cậy đi làm việc này. Giờ Tiêu Cảnh Dụ đã nhận lời, chắc chắn sẽ làm tốt hơn Tam ca ca.
Rốt cuộc, trong tay hắn có người tài a!
Thẩm Lương Vi khép tay áo hành lễ cảm tạ. Tiêu Cảnh Dụ đưa tay định đỡ nàng, tay đưa ra một nửa lại dừng, vẽ một vòng cung như thể vẫy tay, cười tiêu sái: "Chuyện này nghe thôi đã thấy thú vị, bổn vương thật sự có chút nóng lòng rồi đây, Nhị tiểu thư không cần khách sáo."
Thẩm Lương Vi mỉm cười, thấy hắn hào sảng sảng khoái như vậy, trong lòng càng thêm rối rắm áy náy, cứ cảm thấy mình thật sự có lỗi với hắn!
Thẩm Lương Vi vẫn đi xe ngựa về phủ, giữa đường ghé quán trà thay y phục. Khi vào phủ, nàng dường như có linh cảm, theo bản năng quay đầu lại, thoáng thấy một vạt áo và đôi giày của Tiêu Cảnh Dụ chưa kịp ẩn nấp. Khóe môi nàng hơi cong lên, khẽ thở dài, xoay người bước vào phủ.
Tiêu Cảnh Dụ... nàng rốt cuộc nên đối đãi với hắn thế nào đây...
Nhưng dù nói thế nào, việc này Tiêu Cảnh Dụ đã muốn xen vào, Thẩm Lương Vi cũng không cần phải nói cho Tam ca ca biết nữa.
Thẩm Lương Vi liền không ra ngoài nữa, an phận ở nhà làm con ngoan, chuyên tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-duyen-nay-la-ke-doc/5066654/chuong-371.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.