"Công chúa cứ yên tâm," Hộ bộ Thượng thư cười tủm tỉm nói: "Hạ quan sẽ cố gắng tranh thủ chủ trì công việc săn b.ắ.n mùa thu năm nay. Đến lúc đó, ha hả, còn sợ không có cơ hội sao?"
Trưởng công chúa Di Hòa cười khúc khích, lúc này mới lộ ra vài phần hài lòng.
Trong mắt Tiêu Cảnh Dụ ánh lên tia lạnh lẽo thấu xương, cả người tỏa ra hơi thở lạnh lùng sắc bén, lửa giận bùng lên. Trương Liêm đây là đang tìm đường c.h.ế.t! Tranh thủ chủ trì công việc săn b.ắ.n mùa thu năm nay sao? Vậy thì phải xem hắn ta còn bản lĩnh làm cái chức Hộ bộ Thượng thư này đến lúc đó hay không đã! Hai người bên trong lại bắt đầu ỉ ôi ái ân, lộ rõ nguyên hình xấu xí và gây ra những tiếng động khó nghe. Tiêu Cảnh Dụ lập tức đưa Thẩm Lương Vi lặng lẽ rời đi.
"Có bổn vương ở đây, quyết sẽ không để Trương Liêm và Trưởng công chúa thực hiện được ý đồ, Nhị tiểu thư không cần lo lắng." Tiêu Cảnh Dụ nói.
Thẩm Lương Vi hé miệng, cuối cùng gật đầu: "Đa tạ Vương gia." Mặc dù nàng nói không cần hắn quản, nhưng xem ra lời nói ấy cũng chẳng có tác dụng gì. Nàng cảm thấy mình nợ hắn ngày càng nhiều, trong lòng Thẩm Lương Vi rối như tơ vò, có cảm giác cắt không đứt, gỡ càng rối hơn.
Tiêu Cảnh Dụ nhìn nàng một cái, cười khẽ: "Việc này, không biết Nhị tiểu thư định làm thế nào? Có chủ ý gì chưa?"
Thẩm Lương Vi ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt càng thêm phức tạp.
Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-duyen-nay-la-ke-doc/5066653/chuong-370.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.