Lí Thanh Hà thở dàimột hơi : " Cái này không phải là sự tình gì tha thứ hay không tha thứ . Nhà của chúng ta không chuyển , này nọ cũng thỉnh cầm lại đi . Hài tửcủa ta có cốt khí , ta làm nương , đương nhiên cũng không thể để ngườita chê cười đi ."
" Nương " . Giang Lăng vừa nghe lời này ,
chạy tới ôm lấy cánh tay của Lí Thanh Hà , cười nói : " Nương , ngài thật tốt ."
" Đứa nhỏ này ! " Lí Thanh Hà nở nụ cười ,
vươn tay yêu thương sờ sờ tóc của Giang Lăng . Nhìn đứa nhỏ này đã lâumới lộ ra sự thân thiết với nàng , trong lòng ấm dào dạt , tất cả đều là yêu thương . Chỉ cần đứa nhỏ vui vẻ , những việc khác có quan hệ gì đâu ? Cẩm y ngọc thực so với tâm tình thư sướng , cái nào trọng yếu hơn ?
" Chị dâu , này, này .... " Nhìn đến Lí Thanh Hà cũng quả quyết cựtuyệt , Trương Lưu Phương trên mặt lúc trắng lúc hồng , cười mỉa nói : " Mấy cái này cũng không phải thứ tốt gì , đem về cũng thật phiền toái ,xem như chị dâu giúp ta , đem này nọ lưu lại đi ? "
Nói xong lại nháy mắt với Giang Văn Tự , nàng biết mình nói sẽ không có phân lượng gì , nhưng Giang Văn Tự nói chuyện , Lí Thanh Hà phải nươngba phần mặt mũi . Nghĩ đến đây nàng không khỏi âm thầm may mắn , may mắn là vợ chồng nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-dien-thien-khoanh/1863106/chuong-35.html