" Vậy là tốt rồi " .Giang Lăng vừa lòng gật gật đầu . Cho Giang Đào ngồi ở trên giường , tâm hướng về trước , truyền thụ cho hắn phương pháp hô hấp phun nạp .
Sáng sớm hôm sau , Giang Lăng còn chưa có rời giường , bỗng nhiên cảm giácđược ngoài cửa có bước chân nhẹ nhàng . Nàng mở mắt mạnh ra , nhanhchóng đứng dậy cầm quần áo mặc vào . Ngày hôm qua đem A Phúc đánh mộttrận , nàng lo lắng A Phúc gọi người đến trả thù , hiện tại có chút khẩn trương .
Nàng nhẹ nhàng đi đến cửa , không tiếngđộng đem cây chốt cửa lấy ra , mạnh mẽ đem cửa mở ra . Giang Lăng nhấtthời ngẩn ra.
Chỉ thấy Giang Đào sắc mặt tái nhợt đứng ở trước cửa , một tay ôm ngực , còn mắt thì trừng lớn ngây ngốc nhìn nàng .
" Tiểu Đào , thế nào lại là ngươi ? Hôm nay trời còn chưa có sáng , ngươi đứng ở đây làm gì ? "
Giang Đào nghe được Giang Lăng nói , " Hô " một tiếng thở hắt ra , vỗvỗ ngực nói : " Tỷ , ngươi khi không lại dọa người , ngươi im hơi lặngtiếng mở cửa mạnh ra làm gì ? Ta nhanh bị ngươi hù chết ."
Giang Lăng bị tức nở nụ cười : " Ta dọa ngươi ? Ngươi làm ta sợ thì có .Ngươi không có việc gì chạy đến cửa phòng ta đứng làm gì ? Không lẽngươi bị mộng du ? "
" Ngươi mới bị mộng du ."Giang Đào trắng mắt liếc Giang Lăng một cái ." Ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-dien-thien-khoanh/1863105/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.