Tuy đã bôi thuốc nhưng vết đốt vẫn sưng lên, cảm giác đau rát ở bắp tay càng ngày càng rõ. Tôi cố nhịn đau, giữ chắc tay lái, điểu khiển xe chầm chậm tới trước cổng chùa.
Đi vào trong sân, chú Hùng vội ra đón. Thấy mặt ông Đức, chú nhịn cười, cố hỏi han.
Ông Đức trèo xuống khỏi xe bò." Chú muốn cười thì cười đi!"
Lúc này chú Hùng mới không nhịn được nữa cười run cả người.
Có người trong đoàn gần đấy thấy thế cũng vừa cười vừa chạy lại đưa ông Đức vào trong ngồi còn bôi thuốc.
Chú Hùng vừa cười vừa quay lại xe, hất tay." Chúng mày vào thay quần áo đi! Có đứa nào bị đốt nữa không?"
Tôi lắc đầu." Không, cháu bị mỗi nhát."
Chú Hùng gật đầu." Ừ, vào bôi thuốc đi!" Xong liền lái xe máy kéo xe bò vào sân trong.
Trong gian nhà chung, ai nhìn thấy ông Đức đều không thể nhịn nổi mà bật cười. Mọi người nghe tiếng ai cũng ngó vào một tí rời lại vừa cười vừa hỏi thăm mới đi ra.
Chỉ có tên Lâm tiến lại gần chỗ tôi, mặt hắn lo lắng nâng bắp tay tôi lên." Có sao không?"
Tôi hất tay ra, không nhìn hắn." Không sao!"
Lo bao đồng thế không biết!
•••
Sắp tới ngày đi học, ngày mai chúng tôi đã phải trở về
Trong gian nhà chung chỉ có tôi và mẹ. Ánh mắt bà nhìn tôi có phần lo lắng và ngập ngừng như có điều muốn nói nhưng lại ngại mở lời.
Tôi đang sắp lại đồ đạc của mình, ngẩng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luon-luon-canh-ben/3651315/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.