Dương Giai Oánh lại trở về căn chung cư của mình.
Trời đã chuyển dần về tối. Ánh sáng từ đèn đường hắt qua khung cửa kính lớn trở thành nguồn sáng duy nhất chiếu vào căn phòng.
Cô lặng lẽ tự nhốt mình trong bóng tối. Cô chẳng qua là muốn tự lừa mình dối người, không muốn đối mặt với thực tế. Chẳng khác gì một con đà điểu tự vùi đầu xuống cát trước nguy hiểm.
Ảo vọng của cô trôi về nơi quá khứ, nơi cô cảm thấy thoải mái và bình yên nhất. Nơi mà sâu thẳm trong cô tràn đầy nhiệt huyết và đam mê với nghề nghiệp mình đã lựa chọn.
Ánh mắt cô không hề có tiêu cự, nhìn vô hồn qua khung cửa kính.
Ngoài kia, biết bao nhiêu ánh đèn, tạo nên một dải dài bất tận sự rực rỡ của phố xá hoa lệ về đêm.
Nhưng nếu thật sự ai có biết, đằng sau mỗi ánh đèn kia, mỗi ngôi nhà kia, là biết bao điều không thể nói. Sự ngụy trang lung linh bên ngoài, che đậy cho những sự thật chẳng thể nói cùng ai bên trong.
Cô cứ vô hồn như thế, cho đến khi cơ thể biểu tình vì trạng thái mệt mỏi. Cơ hồ cả thân thể chìm vào trong tĩnh lặng. Cô mệt mỏi ngủ gục trên sofa.
Tiếng chuông cửa inh ỏi đánh thức sự yên tĩnh của cô.
Dương Giai Oánh mệt mỏi mở mắt, cả cơ thể như không còn sức lực.
Nheo mắt nhìn ra phí ngoài khúng cửa sổ. Ánh nắng ban mai đã thay thế hoàn toàn cho bóng đêm ngoài kia.
Cô cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943377/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.