Cô xách theo túi xách, hướng về phía phòng làm việc của Phan Văn Việt mà đi tới.
Hình như từ sau đêm trước, khi mà chính thức đem cô bán qua tay cho Đàm Đình Quân thì Phan Văn Việt có vẻ không e dè mồm miệng nữa nhỉ?
Minh chứng là ngay bây giờ đây, cô đang nghe được một đoạn hội thoại, mà đến cô cũng chẳng buồn phải hỏi lý do.
Hình như Phan Văn Việt và Lam Hiểu Vũ thật sự nghĩ rằng thế giới này là của riêng bọn họ thì phải. Lam Hiểu Vũ rất thoải mái lên tiếng.
- Việt, cảm ơn anh nha. Anh thật tốt.
Giọng cô ả nghe thập phần nũng nịu, Dương Giai Oánh cảm thấy thật buồn nôn. Ấy vậy mà Phan Văn Việt lại vô cùng ôn nhu đáp lại.
- Còn không phải sao? Đến hợp đồng của LS cũng để cho em rồi. Đã hài lòng chưa?
- Hài lòng, em rất hài lòng. Nhưng còn bên phía Đàm tổng thì sao? Dù gì thì LS cũng thuộc quản lý của tập đoàn Đàm thị. Anh định sẽ ăn nói với bên đó thế nào?
- Cũng không khó lắm. Chẳng phải Đàm Đình Quân đó đang rất hứng thú với Dương Giai Oánh hay sao? Cùng lắm thì trưa nay hắn có hẹn anh ăn cơm, đem luôn Dương Giai Oánh đẩy về phía hắn. Chắc sẽ ổn thôi.
- Chậc, chậc...
Lam Hiểu Vũ chép miệng vẻ khó tin.
- Việt à, em cảm thấy anh ít có ác nha. Em có nên thương thay cho Dương Giai Oánh vì bị chính bạn trai của mình đem đi bán mà không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943374/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.