Loại người ô uế như Phan Văn Việt vừa rời đi, cảm giác không khí cũng dễ chịu và dễ thở hơn hẳn.
Dương Giai Oánh không quên mục đích ban đầu của mình khi xác định tới đây. Cô muốn câu dẫn Đàm Đình Quân.
Cô nhẹ bắt chéo chân, chiếc váy xẻ tà hơi cao do động tác vô tình nhưng cố ý của cô mà phô ra gần hết đôi chân thon dài. Tác phong vốn có của một diễn viên không làm khó được cô phô ra vẻ khuyến rũ nhất của mình.
Có lẽ, ngay bản thân Dương Giai Oánh cũng không hề biết được mình khuyến rũ đến nhường nào, và độ sát thương cao làm sao.
Mà cũng Chẳng cần cô phải nhọc tâm khuyến rũ thì Đàm Đình Quân vốn đã mê cô không lối về.
Vị trí hai người ngồi gần nhau như thế này càng thuận lợi cho cô làm những gì mình muốn.
ngón tay thon dài như lướt qua vành áo, khẽ chỉnh lại cổ áo cho anh nhưng lại như có như không cố ý chạm nhẹ vào vùng da ở cổ.
Chỉ một động tác chạm nhẹ lả lướt một cách bất ngờ không báo trước của cô cũng đủ khiến Đàm Đình Quân nghe rõ tiếng trái tim mình rơi xuống thành tiếng kêu " bộp ".
Chỉ có điều, bao năm lăn lộn ở thương trường đã rèn cho anh khống chế cảm xúc tốt hơn người khác. Anh chỉ khẽ nhíu mày, nhưng đối với cô chừng đó là đủ. Chỉ cần biết anh có phản ứng với mình là được.
Trái lại với anh, thủ phạm là cô sau khi gây chuyện lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943369/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.