Dương Giai Oánh trở về chung cư không lâu thì điện thoại bất chợt đổ chuông. Nhìn thấy một chữ Việt nhấp nháy trên màn hình, cô thầm nhếch miệng cười khinh.
" Bây giờ mới nhận ra, trước đây mình lưu tên hắn mùi mẫn đến vậy. Tự thấy buồn nôn, trước đây mình đúng là mù mà. Cóc ba chân khó kiếm, đàn ông hai chân dễ tìm, thế mà mình tìm ngay đúng một tên tra nam. Thật đủ xui xẻo, vẫn còn may phát hiện ra sớm."
Cô không nghe, nhưng cũng chẳng cúp máy. Chỉnh lại chế độ im lặng, mặc kệ đối phương sót ruột gọi đến cuộc gọi thứ ba cô cũng chẳng buồn nghe. Chắc sau cuộc gọi thứ ba thì đối phương cũng không còn đủ kiên nhẫn để tiếp tục gọi nữa, nên cũng đành thôi.
Cô cứ thích không nghe đấy. Cứ thích làm cho hắn nóng ruột đến chết.
Giờ phút này, nếu không vì chuyện công việc thì cô chẳng có gì để nói với tên tra nam ấy hết. Nghe máy để nghe hắn thủ thỉ mấy lời giả dối lừa trẻ lên ba à?
Cô bấm máy gọi cho Tống Nghiên Phi, rất nhanh đầu bên kia đã có người bắt máy, giọng đầy phấn khích.
( sao rồi, Dương đại tiểu thư? Có phải Đàm Đình Quân đó không thể rời mắt khỏi cậu không? Thái độ của anh ta với cậu thế nào? kết quả ra sao? Có như...)
- DỪNG.
Dương Giai Oánh phải nói rất lớn vào loa, cắt ngang đoạn câu hỏi liên thanh như người bắn rap của cô bạn.
- Cô Tống này, cậu hỏi nhiều như thế thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943366/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.