Cánh cửa đóng lại phía sau lưng, Dương Giai Oánh lúc này thật sự muốn hét to, muốn nguyền rủa, hay nếu được, cô thật sự muốn lao vào mà cắn xé một ai đó.
Cô chạy một mạch vào nhà về sinh, nhìn mình trước gương. Lúc này nếu mặt đất có nứt ra một khe hở đủ lớn cô tình nguyện nhảy vào.
Cứ nhìn bộ dạng cô bây giờ mà xem. Đầu tóc thì bù xù, khuôn mặt còn đang ngái ngủ nhìn vừa bơ phờ vừa buồn cười. Tệ hơn cả là cô đang mặc một chiếc váy ngủ rộng thùng thình.
Điều kinh khủng nhất là cô không mặc áo lót, mà đang hoàn toàn thả rông vòng một của mình. Không biết ban nãy anh có trông thấy điều này không nữa.
Có ai làm ơn trả đĩa bay cho cô trở về hành tinh của mình được hay không?
Trong lòng cô muốn khóc thành một dòng sông. Hôm qua vừa mới câu dẫn người ta bằng một bộ dạng khuyến rũ nhất. Hôm nay lại nhếch nhác không thể tả.
Có khi nào, sau khi thấy cô trong bộ dạng thế này xong, Đàm Đình Quân bị ám ảnh sang chấn tâm lý mà bỏ qua luôn ý định bao nuôi cô không?
Ôi cái đùi lớn của cô.
Chấn chỉnh lại cảm xúc của bản thân, cô vệ sinh cá nhân, tô thêm tí son cho nhẹ nhàng. Thay vào một bộ quần áo mặc ở nhà nhưng vẫn đảm bảo độ gọn gàng và sự đẹp mắt khi người đối diện nhìn vào.
Tưởng chừng đơn giản là thế, nhanh hết tốc lực cũng ngốn mất của cô mười lăm phút.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943365/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.