Đúng mười phút sau như lời nam nhân nói, hắn đã có mặt tại nhà hàng Dạ Lan Đình. Không khó để hắn có thể nhận ra được hai cô gái.
Chiếc Audi le man concept dừng trong khuôn viên nhà hàng. Tống Tử Dương mở cửa xe bước ra. Đôi chân dài thẳng tắp, quần kaki màu kem phối với áo sơ mi đen mở hờ vài cúc.
Mái tóc undercut được vuốt gel gọn gàng tô rõ vẻ đẹp vừa phóng khoáng vừa chững chạc của nam nhân.
Tống Tử Dương trên khuôn mặt cà nụ cười như được tắm trong gió xuân. Đảm bảo cô gái nào trông thấy hắn mà không nổi lên chút si mê. Nhưng Dương Giai Oánh lại là ngoại lệ.
Nếu so với Đàm Đình Quân thực sự một người lạnh lùng, một người ấm áp nhưng cũng là một chín một mười, khó mà phân cao thấp.
Hắn sải những bước dài về phía hai cô nàng. Dương Giai Oánh trông thấy hắn thì không khỏi mừng rỡ.
- Anh Tử Dương, anh đến rồi. Còn chờ nữa chắc em không chịu nổi mất.
Quay qua Tống Nghiên Phi, say đến nỗi mắt chẳng thể mở nổi, nhưng miệng vẫn không ngừng lảm nhảm.
- Rót thêm rượu đi, nào mọi người. Hôm nay chúng ta không say không về nhé.
- Cái con bé này, uống gì mà nhiều thế không biết.
Tống Tử Dương lên tiếng càm ràm, nhưng vẫn đưa tay ra mà bế thốc Tống Nghiên Phi lên một cách nhẹ nhàng. Mặt cũng chẳng có gì là ghét bỏ, một mạch ổn định Tống Nghiên Phi ngồi gọn vào ghế phụ xe của mình, cài lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943338/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.