Cũng lúc đó, trên lầu hai, trong phòng bao VIP của quán bar. Đàm Đình Quân trên tay cầm ly rượu nhưng chỉ thi thoảng mới nhấp một ngụm theo quán tính, mắt không ngừng quan sát vào màn hình điện thoại tối om. Trong đầu không ngừng oán trách.
" Đúng là một cô gái vô lương tâm tâm. Suốt từ chiều đến giờ cũng không thấy gọi cho anh, đến một tin nhắn cũng không nốt."
Không biết giờ này cô đang làm gì, đang đi với ai, hay đã về nhà chưa?
- Này, Đàm Đình Quân, cậu làm gì mà cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại như người mất hồn, mất vía thế kia? Có gì hay à?
- Đàm Đình Quân.
Hoàng Trọng Minh phải gọi tới hai lần, anh mới chú ý đến hắn. Hắn hơi khó chịu lên tiếng.
- Bộ đi uống rượu với tôi cậu khó chịu lắm hay sao mà cả buổi tối như người thả hồn thế kia?
- Thế cậu còn đòi hỏi gì nữa Tôi bồi cậu từ tối đến giờ, hết ăn cơm rồi lại uống rượu. Cậu còn chưa vui à?
- Này người anh em, cậu nói như vậy không được đâu nhé. Tôi đâu có phải chỉ vui cho riêng tôi, tôi cũng là nghĩ cho cậu còn gì.
- Xùy.
Đàm Đình Quân bày ra vẻ mặt ghét bỏ thấy rõ, làm cho Hoàng Trọng Minh thấy bực. Cái tên này đúng là rõ thiếu đánh.
Anh uống một hơi lớn, hết ly rượu còn đang dở trên tay, quay qua nói với Hoàng Trọng Minh.
- Về thôi, cũng muộn rồi.
- Muộn gù chứ, mới có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943336/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.