Trời về khuya, trong người ai cũng đã lâng lâng men rượu, Dương Giai Oánh cũng uống không ít.
Chủ yếu vì mọi người ai cũng nhiệt tình nên cô cũng không từ chối mà vui với mọi người hết mình.
Gần nửa đêm mọi người mới chào tạm biệt nhau ra về. Dương Giai Oánh lại còn trả Lý Nghiên về nhà cô ấy rồi mới trở về biệt thự của Đàm Đình Quân.
May mà trưa nay anh đã điều cho cô một chiếc xe chuyên dụng. Chứ không với tình trạng đầu óc đã sớm quay mòng mòng vì men rượu của cô, nếu không phải là cố gắng bắt lấy một cái taxi mà về nhà thì cô chỉ có nước thuê luôn phòng khách sạn gần đó mà ngủ qua đêm.
Nửa đêm, người làm đã đi ngủ hết, căn nhà vốn rực rỡ ánh đèn hoa lệ cũng đã trở nên tối om và vắng lặng.
Như không sợ bị ai thấy vẻ ngoài chật vật và hành động khiếm nhã của mình nữa, Dương Giai Oánh thoải mái chưa từng có.
Thay vì cúi xuống mà cởi giày một cách lịch sự như mọi ngày, cô chân nọ đạp chân kia, đôi giày thể thao trắng của thương hiệu nike đã rời khỏi chân cô. Cô đưa chân té mạnh vài cái, mỗi chiếc lăn đi mỗi góc căn nhà.
Cô loạng choạng bước thấp bước cao, thi thoảng còn nấc cụt thành tiếng. Hơi tùy tiện, cơ mà thoải mái.
Khi cô lên đến lầu hai, ánh sáng hắt qua khe cửa phòng cô làm cho cô hơi ngạc nhiên.
" Nửa đêm rồi, chẳng lẽ Đàm Đình Quân còn chưa ngủ, hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943327/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.