Dương Giai Oánh ngủ một giấc thật ngon, khi cô thức dậy cũng đã là 10h sáng. May mà buổi tuyên truyền trực tiếp cho sản phẩm là vào 2h chiều, nếu không cô đã chẳng thể nào ngủ nướng.
Đàm Đình Quân cũng đã thức dậy tự bao giờ, chỗ anh nằm bên cạnh cô đã lạnh ngat6, chứng tỏ đã rời giường từ lâu. Cũng phải thôi, giờ này anh phải đi làm từ lâu rồi mới đúng.
Cô thoải mái bước vào nhà tắm vệ sinh cá nhân. Nhìn đôi mắt của mình không có chút dấu hiệu sưng hay đỏ, cô phải trầm trồ khen Đàm Đình Quân khéo.
Mà nói đến anh mới nhớ, hôm qua cô thoải mái ngủ quên mất, mà không biết anh ngủ từ bao giờ
Cô thay vào một bộ đồ thoải mái ở nhà rồi mới xuống lầu.
Người làm trông thấy cô thì rất lễ phép cúi chào. Một người gần cô nhất lên tiếng.
- Dương tiểu thư, cô dậy rồi. Để tôi hâm nóng lại cháo cho cô ăn nhé.
- Được, cảm ơn chị.
Dù là người làm, nhưng người ta lớn hơn mình, cô vẫn là nên dùng kính ngữ thì hơn.
Cái bụng sau một đêm dài rỗng tuếch, làm cô cảm thấy bát cháo hôm nay cực kỳ ngon và hợp khẩu vị với cô.
Ăn xong cô thả nhẹ bước đi dạo ngoài vườn hoa cho tiêu bớt thức ăn. Chứ ăn sáng muộn thì cứ xác định là bữa trưa không mấy ngon miệng.
Cô nói có sai đâu, hậu quả của việc ăn sáng muộn là bữa trưa cô chẳchẳng được mấy. Qua loa cho qua bữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943325/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.