Nhìn Như Nguyệt, tâm Âu Dương Huyền không khỏi có chút dao động. Hắn thậm chí hoài nghi suy đoán của mình rốt cuộc là đúng hay sai ?
Muốn biết đáp án chỉ có một cách.
Nếu Như Nguyệt thực sự vô can, vậy chỉ cần hắn hành động quá phận một chút, nàng sẽ không do dự mà đuổi hắn về, dù sao mối quan hệ giữa hai người mới chỉ dừng ở mức bằng hữu. Nhưng nếu nàng thực sự có liên quan, vậy thì bất kể hắn có làm gì đi nữa, nàng tuyệt đối cũng sẽ giữ hắn lại.
"Công tử đang nghĩ gì vậy" - Như Nguyệt tò mò hỏi, ánh mắt hiếu kỳ quan sát nam nhân trước mặt.
"Không có gì ! Chỉ là mỗi lần gặp cô nương, tại hạ đều thấy cô nương xinh đẹp hơn một phần. Cô nương sẽ không phải tu luyện mị công đấy chứ"
Như Nguyệt mỉm cười, cúi đầu xấu hổ nói:
"Công tử thật biết đùa"
Nàng nhẹ nhàng đi qua chiếc bàn giữa phòng, bàn tay cầm lên một bức họa:
"Công tử xem bức tranh này thế nào ?"
Âu Dương Huyền tiến đến gần, nhận ra bức tranh vẽ hai người đang ngồi trong thư phòng. Người nam thân mặc bạch y, tay phải cầm bút không ngừng họa trên giấy. Người nữ mặc lam y ngồi bên cạnh, hai tay cầm tách trà.
Thân hình hai người dán sát vào nhau, quả thật có chút giống một đôi bạch ngọc uyên ương.
Khung cảnh này nhìn rất quen thuộc, chính là lần trước khi hắn và Như Nguyệt cùng vẽ tranh tại Thiên Bảo Các.
"Rất đẹp. Không nghĩ trí nhớ của cô nương lại tốt như vậy" -
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-dai-than-phu/1659486/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.