Tôi chun mũi:
"Nhưng Đam ăn ít lắm mà."
Lịch Vũ gật đầu:
"Nàng ăn ít nhưng chỉ sợ những việc khác lo cho nàng chưa đủ."
Tôi ngồi bần thần. Suốt những năm tháng qua Lịch Vũ đứng nơi đầu sóng ngọn gió, hết lần này đến lần khác che chở cho tôi, chăm sóc tôi. Nay đến một ngày chính bản thân chàng trở thành hồng tâm cho người khác ngắm bắn, bị đẩy khỏi vị trí mà chàng đã đổ bao mồ hôi, nước mắt và cả máu nơi sa trường để giành lấy. Vậy nhưng dù chỉ mảy may Lịch Vũ cũng chẳng quan tâm. Chàng chỉ sợ lo cho tôi chưa đủ. Hai hốc mắt tôi cay xè. Tôi nhìn thẳng vào Lịch Vũ, rành rọt:
"Bảy ngày nữa Đam sẽ theo người về Hoan Châu."
"Về Hoan Châu?" - Lịch Vũ dường như chưa tin vào điều tôi vừa nói, chàng lặp lại.
Tôi gật đầu chắc nịch:
"Người về đó nhậm chức hẳn là được mang gia quyến theo cùng?"
"Phải." - Lịch Vũ hơi bối rối.
Tôi cười vui vẻ:
"Vậy là tốt rồi. Người đi tới đâu Đam sẽ theo tới đó."
"Nàng không cần..."
"Cần." - Tôi cắt lời Lịch Vũ, kéo tay chàng đứng lên - "Đam đã chuẩn bị sẵn món người thích rồi, ta vào ăn cơm thôi kẻo nguội."
***
Nhân chuyến này về Hoa Lư, đợi sức khoẻ khá lên tôi liền tranh thủ đi thăm lại cố nhân. Trước hết là Giáo thụ Trần Uy, thật may mắn thầy vẫn khang kiện. Kế đến là phủ Tuyên Uỷ Sứ, phu nhân thần sắc đã tốt hơn nhiều, tháng trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447763/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.