Đã ba ngày kể từ sau chuyện Khai Phong Vương ngã xuống hồ ở điện Càn Nguyên. Đàn hặc tội tất thảy những ai liên quan tới sự vụ cũng liên tiếp hai ngày không ngơi nghỉ.
Nội quan chèo thuyền kia còn chưa kịp bắt được đã treo cổ tự vẫn, chẳng rõ là sợ tội tự sát hay có ẩn tình gì phía sau. Nếu chỉ là một tai nạn đơn giản có lẽ sẽ chẳng tốn nhiều công sức, đằng này còn liên đới tới hoàng tử. Việc thất trách khiến người người kinh sợ là chuyện nhỏ, mưu hại huyết mạch hoàng gia mới là chuyện lớn. Càng vì là chuyện lớn nên phải điều tra rõ ràng mới có thể định tội. Pháo hoa do đạo sĩ mang về, vậy nên trước mắt tống giam tất thảy. Lịch Vũ - người chịu trách nhiệm canh phòng đêm ấy cũng không thể thoát tội. May mắn thay chỉ tôi bị thương mà Sạ giúp tôi che giấu, phao tin ra bên ngoài rằng là "người theo hầu", Long Đĩnh cũng chẳng thiết tha gì truy cứu. Nếu đổi lại với tư cách "Đô chỉ huy sứ phu nhân" hoặc giả như với gương mặt này, nói Kiều Thanh Đình bị thương thì chỉ e sẽ xảy ra biến cố lớn. Dù chẳng còn được như xưa song họ Kiều vẫn là một trong hai mươi gia tộc lớn nhất, uy danh tại Phong Châu ai ai cũng từng nghe qua. Nếu chẳng lỡ thực sự có người muốn ám hại hoàng tử lẫn Kiều Thanh Đình, chuyện ắt trở thành một trận gió tanh mưa máu trên khắp Đại Cồ Việt.
Tôi đi ra đi vào, lòng nóng như lửa đốt. Dù bị thương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447762/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.