"Ta muốn vào trong! Ta muốn xem!"
Tiếng người léo nhéo phía xa làm đầu tôi đau như búa bổ. Tôi trở người. Giọng chanh chua lơ lớ này là của ai chứ?
"Các ngươi là cái thá gì mà cản ta?"
Không có tiếng đáp nhưng nghe rõ tiếng chân cùng lúc bước lên rầm rập, tiếng gươm tuốt ra. Hẳn là binh lính ư? Thoáng chốc yên lặng, tiếp đó tiếng người đuổi bắt nhau mỗi lúc một gần rồi cửa phòng đột ngột bị mở tung ra. Tôi gắng gượng mở mắt, trở người nhìn ra bên ngoài.
"Hoá ra là ả."
Tôi nhìn người phụ nữ chừng đôi mươi trước mặt mình, gật đầu.
"Là tôi, thế cô là ai?"
Lúc này Thân quân vừa lúc chạy vào, quỳ rạp xuống, luôn miệng phân bua:
"Xin người xá tội. Đây là là Tiêu Tích Linh, cung nhân mới từ Thiên triều tới."
Thân quân?
Cung nhân?
Từ từ đã, vậy đây là...
Cảnh vật xung quanh vẫn vậy: vẫn cửa ngọc, rèm châu, nhìn ra bên ngoài đầy hoa thơm cỏ lạ. Bên này là ngọc lan bóng che râm mát, bên kia là cây đào cổ thụ trổ hoa hồng rực. Trên trời dưới đất râm ran tiếng chim hót véo von, trong phòng ngan ngát hương trầm, khắp nơi không chỗ nào không thấy kim ngân, gấm vóc. Tôi biết nơi này, là điện Tử Hoa.
Trong lúc tôi thất thần thì cung nhân kia vẫn lu loa gì đó luôn mồm. Tôi day nhẹ hai thái dương, điềm tĩnh ngồi dậy, chống cằm nhìn lại. Dường như phát giác được ánh mắt không mấy thiện cảm của tôi người kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447755/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.