"Chị, chị phải ăn thử cái này, ngon lắm!" - Sạ tíu tít chạy đến, dúi vào tay tôi một miếng sắn dây.
"Điện hạ ăn rồi à?"
Sạ gật đầu, nhìn tôi bằng đôi mắt to tròn, mong chờ.
Đương nhiên là tôi đã ăn sắn dây cả hàng ngàn lần, nhưng thấy thằng bé háo hức lại không thể không diễn theo. Tôi hồ hởi cắn một miếng, nhồm nhoàm nhai, khen luôn miệng. Sạ mừng rỡ kéo tôi như bay sang những sạp khác.
"Cái này là gì?"
"Quả A lê lặc. Người đợi một chút, Đam mua về làm thuốc."
"Thế cái này là gì?"
"Cát bối, hay gọi là cây bông, dùng để làm vải."
"Thế còn cái này?"
"Dầu trảu."
"Còn đây?"
"Tử thảo hay cánh kiến"
"Thế còn con này?"
Nghe giọng Sạ bỗng trở nên bàng hoàng, tôi buông mấy quả A lê lặc(1) đang chọn trên tay, quay ra nhìn. Sạ tần ngần đứng trước một con vật trông như vượn, đầu có mấy phần giống người, lông nhỏ mịn mềm mại, cao chừng một thước, bị xích ở cổ và chân. Nó quỳ phủ phục xuống bên cạnh một con lớn hơn đang bị thương. Còn chưa đợi tôi trả lời người thợ săn đã nhanh nhảu:
"Đây là con ca nhiên(2),lông của nó êm lắm, dùng làm đệm hay áo khoác đều đẹp. Chị xem tôi cũng đang mặc áo ca nhiên đây này."
Tôi liếc miếng lông bàng bạc vắt ngang người của gã thợ săn, không nhịn được khẽ rùng mình. Dường như sợ chưa đủ thuyết phục tôi, gã nói thêm:
"Con này hay ở chỗ nó có lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447750/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.