"Chị dậy chưa?"
Tôi kéo chăn đắp kín mít, quay lưng vào trong vờ như chưa nghe thấy gì cả.
"Ta biết chị dậy rồi."
Sạ mặc kệ tôi đang cố tình trốn tránh, ra sức kéo chăn:
"Chị hứa đưa ta đi chợ phiên Na Sơn mà."
Tôi nằm im thin thít không dám cựa quậy. Chợ búa gì tầm này? Mới sớm bảnh mắt ra! Sạ cứ coi như tôi chết rồi cũng được.
Nhưng trong lòng tôi thừa biết với tính cách của thằng bé họ Lê này, dù tôi có bị chôn dưới mười tấc đất, hoá thành cô hồn dã quỷ thì chưa đạt được ước nguyện Sạ cũng sẽ tìm đủ trò để triệu hồi tôi về bằng được, đừng nói tới dăm ba cái trò giả vờ giả vịt còn đang ngái ngủ! Ý nghĩ còn chưa kịp dứt thì ngay lập tức vị Khai Phong Vương đáng kính kia nhảy chồm lên đầu giường, kéo hai mí mắt tôi ra. Không còn cách nào khác tôi ngồi bật dậy, vò đầu bứt tai kèm vài tiếng làu bàu be bé:
"Chợ tháng nào chẳng họp, điện hạ để Đam ngủ thêm chút nữa."
Thằng bé bĩu môi, hậm hực giậm chân thùm thụp lên mặt đất:
"Chị đúng là đồ lừa đảo, ta chỉ được ở đây mấy ngày."
Tôi thở dài, cuối cùng đành đầu hàng mà nhấc tấm thân già nua ra khỏi giường. Biết sao được, trót hứa với trẻ con thì không thể nuốt lời. Thấy tôi tỉnh Sạ mừng ra mặt, lon ton chạy lại góc phòng lấy cái áo bông dày sụ:
"Chị mặc đi, nhanh lên."
Tôi uể oải nhận lấy, ngáp liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447749/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.