Rốt cục thì mấy mệnh phụ ở thời đại này sống như thế nào nhỉ?
Tôi nằm bắt chân chữ ngũ, tay gối lên đầu, uể oải nhìn lên đình màn. Kể từ ngày trở thành "Đô chỉ huy sứ phu nhân tương lai" tôi gần như chẳng còn được lông bông bên ngoài nữa, ngoại trừ lúc tới nhà Giáo thụ Trần Uy hay khi người bệnh cần kíp, hoặc tới phủ Tuyên uỷ sứ thăm Linh An. Lịch Vũ đương nhiên chẳng cấm cản gì nhưng tôi mà bôi tro trát trấu lên mặt chàng ta thì quả thực có lỗi. Vậy nên Đam tôi ngày đêm nhắc nhở mình càng phải ý thức mình sống có khuôn phép nền nếp, rèn giũa bản thân hơn trước.
Nhưng nằm mãi ở nhà như thế này thì buồn quá!
Thêu thùa may vá? Không phải sở thích của tôi.
Gảy đàn ngâm thơ? Tôi tông điếc hạng nhất.
Hay là mài mực luyện chữ? Thôi bỏ qua, cái này trốn được lúc nào thì trốn.
Tôi thở dài, đứng dậy mang mấy quyển sách Giáo thụ đưa rồi ngồi dưới giàn thiên lý chăm chú nghiền ngẫm. Được chừng nửa canh giờ thì đã tới ngưỡng chịu đựng cuối cùng, tôi gấp sách, nhảy tót lên ghế hái hoa thiên lý xuống.
Chà chà, thiên lý xào kiểu gì cũng thấy ngon!
"Trời ơi phu nhân, người cẩn thận kẻo ngã!"
Nghe tiếng Nhài tôi liền quay lại quắc mắt, ngay lập tức Nhài biết vừa lỡ lời nên sửa lại:
"Chị đừng như thế, mau xuống đây đi."
Tôi phẩy tay:
"Nhài có thể lấy giúp tôi cái rổ không? Sắp hết mùa rồi ta tranh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447739/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.