Ơ hay đương nhiên là không rồi. Tôi đứng ngây người một lúc, ánh sáng từ đèn vừa vặn chiếu vào. Trước mặt tôi là người đàn ông nho nhã, dáng vẻ uyên bác, rất đỗi hiền lành.
"A ha! Người chơi cờ hôm nọ ở sân rồng cùng Chưởng thư ký và Khai Phong Vương phải không ạ?"
Lăng Trị bỗng dưng mất tự nhiên:
"Đúng, nhưng tôi và nương tử có duyên kỳ ngộ ở chốn khác."
Mà khoan, từ từ, "nương tử"?
Y biết tôi là con gái?
Tôi hoảng hốt đưa tay che ngực, Lăng Trị bật cười:
"Là ở tửu lâu, hôm đó nương tử đã cứu tôi khỏi bị hóc hạt mận, nàng có nhớ không?"
"À..."
Trong đầu tôi chậm rãi tua lại hình ảnh mình mặc trang phục nữ, vừa say khướt vừa đàn đúm ở tửu lâu cùng hội La Đạc. Ký ức có hơi chút bị nhiễu, tôi chỉ nhớ rằng mình ra ngoài đi tè thế nào mà cuối cùng khi trở lại lại lao vào ôm một người đàn ông hóc dị vật, ra sức thực hiện nghiệm pháp Heimlich(15) cho anh ta. Khốn nạn! Đúng là "kỳ ngộ" nhưng kỳ trong kỳ cục. Tại sao tôi lại va phải con người này trong bộ dạng cả nam lẫn nữ chứ?
"Lúc đấy tôi còn nghĩ nàng là ca nữ, vốn muốn hậu tạ nhưng khi tỉnh lại tìm mãi không thấy nàng. Cách đây vài ngày lại hạnh ngộ tại chùa Nhất Trụ, có sai kẻ dưới đi theo nhưng nương tử đi nhanh quá không cách nào đuổi kịp."
"Á à..."
Hoá ra là như vậy. Mẹ nó, hậu tạ thì mang vàng mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447736/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.