Chiều tà,
Bóng tịch dương dần dần lan đến. Màu đỏ lịm của mặt trời đương buổi hoàng hôn phủ xuống triền đê, nhuộm đỏ cả một bãi bồi xanh non mơn mởn. Tôi đi phía sau Lịch Vũ, hít hà mùi thơm của hương đồng cỏ nội, thoả thuê ngẩng đầu nhìn những cánh én chập chờn chao nghiêng trên nền trời vời vợi:
"Chỉ huy sứ, người xem, chim én bay về rồi kìa."
Lịch Vũ chắp tay sau lưng, thong thả đi chậm lại, ngẩng đầu lên mỉm cười:
"Phải, chim én đã về rồi."
Tôi vui vui mừng mừng nhảy chân sáo, đã biết bao lâu mới được quay trở lại tự do như thế này. Lầu son gác tía, cung vàng ngói bạc trong mắt tôi cũng chẳng thể nào lộng lẫy bằng một buổi hoàng hôn. Tôi quay sang nhìn Lịch Vũ, líu lo hỏi:
"Người đã nghe về câu chuyện chiếc lá thần chưa?"
"Chiếc lá thần? Là chuyện vừa nãy nàng nhắc đến với La Đạc?
Tôi gật đầu.
"Ta chưa từng nghe tới." - Lịch Vũ đáp.
Tôi đi chậm lại, đưa tay ra vừa vặn đón một chiếc lá gầm gửi nhỏ xinh rớt xuống.
"Chuyện là thế này, đã rất lâu về trước có một người đã kể cho Đam nghe. Khi mùa đông đến, chim muông bay về phương Nam tránh rét, có chú én con mới tập bay, chú chưa từng bay xa đến vậy. Trên đường đi phải băng qua một con sông lớn, én sợ hãi, sợ rằng mình sẽ ngã xuống sông."
"Rồi mọi chuyện thế nào?" - Lịch Vũ hỏi bằng giọng bình bình.
Tôi hít sâu một hơi, tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447506/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.